Trẻ ADHD bị bạn bè từ chối. Làm sao để giúp con kết bạn và duy trì tình bạn khi con gặp khó khăn trong giao tiếp xã hội?28/01/2026 - 17
-
Tham gia 27/01/2026
Tôi cảm thấy như mình đang chết dần chết mòn bên trong mỗi khi thằng bé tan học về.
Con trai tôi bị đã 9 tuổi đang học lớp 1 bị ADHD. Nhưng cái chẩn đoán đó không đau bằng những gì đang xảy ra ở trường.
Tuần trước, cô giá có phản ánh rằng con tôi chơi cùng 4 bạn trong lớp với 1 trò chơi của trẻ con trong lớp. Con của tôi, với tất cả sự phấn khích và tình yêu thương trong trái tim nhỏ bé, đã lao vào, nói rất to, tay làm rối tung đống Lego lên vì quá vụng về. Một bé trai nhìn thẳng vào mắt thằng bé và nói: "Cậu làm hỏng hết rồi, đồ phá đám. Đi chỗ khác chơi đi."
Cô giáo có quay lại video. Khuôn mặt của con trai tôi... Tôi không bao giờ quên được. Sự bối rối, tổn thương hiện rõ trên khuôn mặt ngây thơ đó. Nó không hiểu mình đã làm gì sai. Nó chỉ muốn chơi cùng thôi mà.
Cô giáo thì nói "con bạn cần cố gắng hòa nhập hơn." Nhưng làm sao nó có thể hòa nhập khi mà không ai cho nó một cơ hội? Đêm nào tôi cũng nghe thấy nó thì thầm với con gấu bông: "Gấu ơi, sao không ai muốn làm bạn với mình vậy?"
Tôi tan nát rồi. Tôi ở đây để tìm kiếm bất kỳ lời khuyên nào, bất kỳ chiến lược nào, hoặc thậm chí chỉ là để biết rằng chúng tôi không đơn độc. Làm sao để giúp con tôi vượt qua sự từ chối này, và thực sự xây dựng được tình bạn? Có một phép màu nào không?

Trần Lý Quỳnh
Ôi trái tim tôi như vỡ ra khi đọc những dòng này. Tôi đã khóc. Thực sự khóc. Đây không phải lỗi của bạn, và CHẮC CHẮN không phải lỗi của bé. Đây là một cơn ác mộng phổ quát cho tất cả chúng ta ở đây.
Con trai tôi cũng đã 14 tuổi. Năm 7 tuổi, nó cũng là "đồ phá đám". Nó đã bị đuổi khỏi mọi bàn ăn bán trú buổi trưa ở trường, mọi nhóm chơi. Những lời nói của lũ trẻ thật độc ác, và chúng ta biết chúng chỉ là trẻ con, nhưng điều đó không làm nó bớt đau hơn chút nào. Bạn đang bước vào một cuộc chiến, nhưng bạn đã tìm đúng nơi rồi. Hãy ôm lấy nỗi đau, rồi chúng ta sẽ cùng nhau vạch ra kế hoạch. Việc đầu tiên: bạn cần phải thay đổi câu chuyện trong đầu bạn. Con bạn không phải là một vấn đề cần sửa, mà là một phần mềm khác biệt cần được cập nhật driver phù hợp. Chào mừng đến với gia đình của sự đau khổ.
-
30/01/2026
-

Phan Gia Thịnh
Chào tất cả, tôi cảm nhận được nỗi đau này trong tận xương tủy. Tôi là bố đơn thân của một cô công chúa ADHD 9 tuổi. Cảnh tượng con bé ngồi một mình trên xích đu trong giờ ra chơi, trong khi lũ trẻ khác chơi đùa... nó giết chết tôi mỗi ngày.
Không có lời khuyên nào hết hôm nay. Chỉ muốn nói là tôi thấy các bạn. Tôi cũng đang ở trong hố sâu đó. Chúng ta có thể cùng nhau leo lên. Tối nay, khi ôm con, hãy nói với nó rằng có một ông chú trên mạng cũng đang rất tự hào về nó.
-
31/01/2026
-

Lê Hoàng Tân
Một meme vui về ADHD với dòng chữ "Tôi không hề phớt lờ bạn, chỉ là não tôi đang xử lý dữ liệu thôi."."
Hey, bố mẹ à. Cho con được nói với tư cách là một đứa trẻ ADHD đã từng bị từ chối ạ. Con 20 tuổi rồi, nhưng con nhớ như in cảm giác ở tuổi của các bé. Điều tồi tệ nhất không chỉ là bị từ chối, mà là sự bối rối tột cùng. Bộ não của con lúc đó xử lý quá nhanh, nhưng khả năng kiểm soát vận động và đọc tín hiệu xã hội lại như một cái máy tính lag. Con muốn kết nối, hành động của con lại đẩy mọi người ra xa.
Điều con ước nhất lúc đó? Có ai đó dạy con "kịch bản". "Kịch bản" để gia nhập một cuộc chơi, "kịch bản" để xin lỗi khi vô tình làm hỏng Lego. Đừng trừng phạt lỗi lầm xã hội của nó, hãy luyện tập cho nó như một trò chơi nhập vai. Bố mẹ là các bạn, con là đứa trẻ ADHD. Hãy bắt đầu từ đó.
-
03/02/2026
-

Nguyễn Đức Minh Tâm
Đây có lẽ là lời khuyên dựa trên bằng chứng khoa học vững chắc nhất trong thread này từ một người có kinh nghiệm sống. Cảm ơn bạn, Lê Hoàng Tân.
Về mặt sinh học thần kinh, những gì bạn mô tả là sự mất kết nối giữa vỏ não trước trán (trung tâm kiểm soát) và hệ viền (trung tâm cảm xúc). Trẻ ADHD không cố ý "phá đám". Bộ não của chúng tiết ra một lượng dopamine khổng lồ khi có sự mới lạ (như một đống Lego chưa được xây), và chức năng điều hành (executive function) của chúng không đủ mạnh để kiềm chế cơn bốc đồng đó. Đó là một vấn đề về hóa học thần kinh, không phải vấn đề về hành vi hay tính cách.
Những câu chuyện như thế này là những gì tôi chứng kiến hàng ngày. Cô giáo nói "cần cố gắng hòa nhập hơn" là một câu nói vô trách nhiệm. Nó giống như bảo một người cận thị "cố gắng nhìn xa hơn" mà không đưa kính cho họ.
Chúng ta cần cung cấp "kính" cho trẻ. Kính của trẻ chính là các Kỹ năng Xã hội Cụ thể (Explicit Social Skills Instruction).
Hãy bắt đầu với trò chơi "Vùng Xanh, Vùng Đỏ" (Zones of Regulation phiên bản đơn giản). Khi con ở Vùng Xanh (bình tĩnh, tập trung), tay chân con kiểm soát tốt. Khi vào Vùng Đỏ (phấn khích quá độ, như lúc thấy Lego), tay chân trở nên "vụng về". Dạy con nhận biết tín hiệu cơ thể trước khi vào Vùng Đỏ (tim đập nhanh, tay muốn cử động mạnh). Đó là bước 1. Bước 2 là Kịch bản Gia nhập: Dạy con đứng cách nhóm chơi một sải tay, mỉm cười, và hỏi "Mình có thể xem các bạn chơi một lúc được không?" CHỈ XEM THÔI. Đây là cách xây dựng cây cầu an toàn đầu tiên.
Ngoài ra. Hãy thật cẩn thận với các đơn thuốc của bác sĩ, các loại cốm bổ não. TẠI SAO?
Vì các vấn đề thần kinh và não bộ của mỗi trẻ đều có sự nhạy cảm khác nhau. Nếu chỉ đơn giản là cứ mua về cho bé uống theo liều lượng giống nhau, trẻ sẽ bị kích thích và bùng nổ mạnh hơn.
Tôi thấy rằng đã có rất nhiều phụ huynh trong lớp tôi đã cho trẻ theo phác đồ thảo dược ở trung tâm dược liệu Châu Á (maithanh.asia) và trẻ đã cải thiện rất tốt, không chỉ về mặt giao tiếp hay cảm xúc mà toàn diện các vấn đề. Điều này đã giúp cho các bé dễ dàng tiếp thu các chương trình của giáo dục của chúng tôi một cách đều đặn, nhịp nhàng.
-
06/02/2026
-

Hoàng Nam Phong
Tôi hiểu nỗi đau này một cách rất sâu sắc. Nỗi đau khi thấy con mình là "tâm điểm" của sự tiêu cực. Con trai tôi, khi 6 tuổi, đã phải nhập viện vì phản ứng với Ritalin. Cháu sút 3kg trong một tháng, và mắt thì vô hồn như một thây ma. Đó là lúc tôi nổi loạn, từ chối chỉ đi theo con đường Tây y.
Tôi rẽ sang nghiên cứu kết hợp với Đông y. Thật tệ là khi đó chưa có bất cứ một nhà thuốc gia truyền nào, hay bệnh viện yhct nào nghiên cứu về tự kỷ cũng như tăng động giảm chú ý. Chỉ duy nhất có trung tâm dược liệu Châu Á của thầy Mai Thanh đang ứng dụng các bài thuốc cổ địa của TQ cho các tình trạng đặc biệt này. Đã hơn 6 năm qua, đến bây giờ tôi thấy trên thị trường đã có nhiều loại tpcn bổ não quảng cáo cho trẻ tự kỷ và ADHD. Nhưng vẫn chưa có nơi nào ngoài trung tâm đó tham gia vào nghiên cứu điều trị chính thống. Quan điểm của họ đưa ra trên lý luận yhct là ADHD thường bắt nguồn từ sự mất cân bằng ở tạng Tâm (Tim) và Thận. Tâm chủ thần minh (tinh thần, sự tập trung), Thận chủ tinh tủy (sinh tủy não). Khi Tâm hỏa bốc lên quá mạnh và Thận thủy không đủ để kiềm chế, bạn sẽ thấy sự tăng động, bốc đồng và mất tập trung.
Họ đã thực hiện kiểm tra các vấn đề ADHD của con tôi bằng thang đo CBCL/6-18, rất khoa học, không bắt mạch theo truyền thống. Sau đó họ bắt đầu bằng công thức nổi tiếng của yhct Trung Hoa: Lục Vị Địa Hoàng Thang (六味地黄汤).
Chúng tôi cũng tập trung vào chế độ ăn mát (bí đao, đậu xanh), mát-xa trị liệu vào buổi tối để an thần và một số bài tập khí công nhẹ nhàng cho trẻ em. Sau 3 tháng, thằng bé bình tĩnh hơn rõ rệt. Không phải là "hết ADHD", mà là cái Tâm hỏa đã được kiểm soát để cái Thần sáng suốt hơn. Đó là một hành trình, nhưng rất đáng giá. Luôn hỏi bác sĩ trước khi làm bất cứ điều gì nhé
-
17/02/2026
-

Phạm Nhật Nguyên
Tôi xin lỗi về trải nghiệm tồi tệ của con bạn với thuốc tây. Nhưng thật tuyệt vời khi bạn đã có một giải pháp tự nhiên hơn cho con yêu.
Tuy nhiên, với tư cách một nhà phân tích tài chính, tôi cần dữ liệu, không chỉ là câu chuyện. Rối loạn "Tâm hỏa" và "Thận thủy" là những phép ẩn dụ, không phải là các thực thể sinh học có thể đo lường được trong máu hay MRI. Tôi lo ngại rằng những cách giải thích này, tuy rất thơ mộng, lại có thể làm chậm trễ việc tiếp cận các liệu pháp hành vi đã được chứng minh khoa học như ABA hoặc PCIT (Parent-Child Interaction Therapy). Bạn có thể chỉ cho tôi bất kỳ thử nghiệm lâm sàng ngẫu nhiên có đối chứng (RCT) nào về tác dụng của "mát-xa an thần" lên ADHD không?
-
17/02/2026
-

Hoàng Nam Phong
Chào bạn. Tôi không có RCT hàng triệu đô cho bạn, thưa chuyên gia tài chính. Nhưng tôi có những giấc ngủ đêm trọn vẹn của con trai tôi và sự trở lại của ánh sáng trong mắt nó, đó là dữ liệu đủ cho tôi. Chúng ta không thể đo lường tình yêu thương bằng MRI, nhưng điều đó không có nghĩa là nó không tồn tại và không chữa lành. Tôi không nói mọi người bỏ thuốc tây. Tôi nói hãy mở rộng bộ công cụ của chúng ta. Y học Cổ truyền là một hệ thống quan sát con người trong hàng ngàn năm, và nó có cách của riêng nó để đạt được kết quả.
Điều mà tôi cần nói thêm với mọi người: Con của chúng ta mỗi ngày mỗi lớn, nhưng sự trưởng thành thì dậm chận tại chỗ. Các bác sĩ cũng khẳng định rằng trẻ cần có những thời điểm vàng. Nếu chúng ta không linh động để nhanh chóng tiếp cận các phương pháp sẽ dẫn đến sự chậm trễ. Thời gian không chờ đợi ai và cho dù ADHD không phải là bệnh, nhưng mọi rối loạn của trẻ sẽ ngày càng rối loạn hơn do sức ép của tác động mọi mặt trong cuộc sống. Một khi rối loạn càng nặng thì việc điều trị càng khó khăn. Dễ hiểu hơn khi bạn liên tưởng đến một cuộn len bị rối, rối ít thì dễ gỡ, càng rối nhiều thì càng khó gỡ, kéo theo đó là thời gian và chi phí cũng như khả năng thành công sẽ không cao.
Luôn chúc bạn và mọi người thật nhiều may mắn.
-
20/02/2026
-

Hồ Bảo Hân
Xin chào.
Tôi cũng đang không biết bắt đầu từ đâu và như thế nào cho các vấn đề của con yêu. Con trai 11 tuổi của tôi bị ADHD thể kết hợp. Thằng bé thông minh, hài hước và có trí tưởng tượng tuyệt vời nhất. Nhưng nó không thể giữ nổi một tình bạn. Đang là kỳ nghỉ hè, và tôi đã chứng kiến nó ngồi bên cửa sổ suốt ba ngày liền chờ xem có đứa trẻ hàng xóm nào sang chơi với nó không. Chúng có ra ngoài. Nhưng chúng không bấm chuông gọi nó nữa.
Năm học vừa qua là một thảm họa. Nó bị các bạn "cắt xít". Những lý do tôi nhận được từ các phụ huynh khác qua tin nhắn luôn mơ hồ kiểu "gây sự, xung đột," nhưng tôi biết sự thật. Nó nói quá to. Nó cắt ngang lời người khác. Nó không thể tuân theo luật chơi vì rối loạn chức năng điều hành của nó nổi lên và nó trở nên cạnh tranh bốc đồng hoặc đơn giản là ngắt kết nối tinh thần. Nó đã có một cơn khủng hoảng ở công viên nhún lò xo tháng trước vì quá tải giác quan và giờ nó bị gán mác "thằng nhóc kỳ quặc đó."
Tim tôi tan nát. Tôi đang nằm trên giường và tôi có thể nghe thấy nó nói chuyện một mình với đống ô tô mô hình. Điều này giống như một thất bại cơ bản của tôi với tư cách một người mẹ. Tôi cũng đã từng đặt câu hỏi trên một số nhóm ADHD trên Facebook: Làm thế nào để tôi dạy nó những kỹ năng xã hội mà dường như đến một cách tự nhiên với những đứa trẻ khác? Có hy vọng nào cho nó chỉ tìm được MỘT người bạn thực sự không? Tôi cần một chiến lược. Tôi cần điều gì đó để ngăn nỗi đau này cho nó?. Thật tệ là không có bất cứ một câu trả lời nào. Điều tôi nhận được là vo số các câu hỏi giống y hệt của tôi từ rất rất nhiều người mẹ người cha khác.
Tuy nhiên, hôm nay vào đây tôi đã có được câu trả lời cho mình, hoặc ít nhất là có một phương pháp để tôi hy vọng. Tôi sẽ tìm hiểu về trung tâm đó xem sao.
-
24/02/2026
-

Nguyễn Tiến Minh
Bình tĩnh nào các bạn trẻ. Tất cả chúng ta đều ở đây vì yêu con mình.
Tôi đã chứng kiến con trai tôi, giờ đã ngoài 20 tuổi, vượt qua điều này. Con yêu đang gửi cho các bạn một thông điệp. Nó không cần một trăm người bạn. Nó chỉ cần MỘT. Một tâm hồn đồng điệu.
Nhiệm vụ của bạn không phải là huấn luyện nó thành "bình thường" để được chấp nhận. Nhiệm vụ của bạn là tạo ra những không gian nhỏ, an toàn, nơi sự khác biệt của nó được tôn vinh. Đó có thể là một lớp học Lego robotics, một câu lạc bộ leo núi trong nhà, hoặc một nhóm nhỏ những người yêu côn trùng. Trong một môi trường có quy tắc rõ ràng và niềm đam mê chung, sự "vụng về" của nó sẽ biến thành "sự nhiệt tình", và sự "phá đám" sẽ biến thành "tư duy đột phá". Đừng tìm bạn cho nó ở sân trường hỗn loạn. Hãy tìm một nhóm chung sở thích cho nó.
Tôi muốn quay lại một chút về mặt y học hiện đại cho mọi người, bên cạnh những cảm xúc đang rất sôi nổi. Phạm Nhật Nguyên đã đúng khi đòi hỏi bằng chứng, và đó là mỏ neo của chúng ta.
Sự từ chối xã hội ở trẻ ADHD bắt nguồn từ một bộ ba khiếm khuyết:
-
Rối loạn Chức năng Điều hành (Executive Dysfunction): Khó khăn trong việc lập kế hoạch cho một tương tác xã hội, kiểm soát xung động, và điều chỉnh hành vi dựa trên phản hồi.
-
Khiếm khuyết về Thuyết Tâm trí (Theory of Mind Deficits - ToM): Khó khăn trong việc đặt mình vào vị trí của người khác, hiểu rằng bạn mình có thể có một ý tưởng khác về trò chơi Lego. Trẻ ADHD thường "bám chấp" vào ý tưởng của riêng mình.
-
Rối loạn Xử lý Cảm giác (Sensory Processing Disorder - SPD): Môi trường ồn ào của bữa tiệc sinh nhật có thể làm quá tải hệ thần kinh. Sự "vụng về" có thể là một vấn đề về tiền đình hoặc bản thể (proprioception) – não không biết chính xác cơ thể đang ở đâu trong không gian.
PCIT hoặc các chương trình như "PEERS" dành cho trẻ nhỏ là những tiêu chuẩn vàng. Chúng dạy những kỹ năng này một cách có hệ thống, giống như bạn dạy toán vậy.
Thực tế, sẽ rất khó để sử dụng các phương pháp can thiệp hay giáo dục để cải thiện hay sửa chữa những điều này. Lý do là các rối loạn đều nằm ở bên trong nên sẽ cần đến các giải pháp từ bên trong. Thêm nữa, rối loạn ở mỗi trẻ hoàn toàn là khác nhau nên cần các giải pháp cá nhân hóa. Ngoài ra cũng phải luôn nhớ rằng thần kinh, cảm xúc của trẻ tự kỷ, ADHD rất nhạy cảm nên tại sao đa số các trẻ khi dùng đơn thuốc của bs đều có phản ứng tiêu cực: Qúa mức hoặc chậm chạp. Do đó, giải pháp thuốc đông y được coi là hoàn hảo nhất, đáp ứng được toàn bộ các tiêu chí. Với công nghệ chiết xuất hoạt chất từ bài thuốc của trung tâm Mai Thanh cho trẻ ADHD theo phác đồ cá nhân hóa thực sự rất đáng để tham khảo và điều trị.
-
28/02/2026
-

Đoàn Tấn Lộc
Tôi xin bổ sung thêm một chút từ góc độ chuyên môn.
Những gì bạn mô tả về Rối loạn Xử lý Cảm giác và Chức năng Điều hành, trong YHCT, chúng tôi gọi đó là sự mất hòa hợp giữa ngũ tạng và ngũ thần. Sự "bám chấp" và thiếu linh hoạt (Thuyết Tâm trí kém) thường liên quan đến Can khí uất kết. Can chủ về sơ tiết, điều tiết dòng chảy của năng lượng và cảm xúc. Khi Can khí bị tắc nghẽn (thường do thất vọng và bị từ chối liên tục), đứa trẻ càng trở nên cứng nhắc và cáu kỉnh hơn, tạo thành một vòng luẩn quẩn.
Vì vậy, chiến lược của chúng tôi không chỉ là "bổ Thận, thanh Tâm", mà còn là "sơ Can, lý khí". Điều này có thể đạt được thông qua chế độ ăn uống tránh đồ cay nóng, các bài tập thở sâu (thổi bong bóng, thổi còi) và quan trọng nhất là môi trường gia đình phải thực sự bình yên, không áp lực.
Ngoài ra. Có một bài tập thở sâu hoặc một điểm ấn huyệt cụ thể để giúp trẻ tự điều chỉnh khi cảm thấy bị "sôi máu" ở trường. Một thứ gì đó kín đáo, không khiến trẻ càng trở nên khác biệt, an toàn và không tốn kém và nó cực kỳ đơn giản.
Hãy dạy các bé "Bí mật của chiếc đồng hồ cát" (hay còn gọi là thở 4-7-8). Hít vào thầm bằng mũi trong 4 giây, nín thở trong 7 giây, và thở ra chầm chậm bằng miệng như tiếng gió trong 8 giây. Điều này kích thích hệ thần kinh phó giao cảm và làm dịu Can khí đang bốc lên. Không ai biết bọn trẻ đang làm gì. Nó trông chỉ như đang suy nghĩ sâu sắc. Và một điểm bấm huyệt: Huyệt Hợp cốc, ở chỗ lõm giữa ngón cái và ngón trỏ. Day nhẹ nhàng trong 1 phút giúp giảm căng thẳng và đau đầu tức thì. Hãy tập cho con ở nhà trước khi mang ra chiến trường.
Là người làm về yhct, tôi chỉ có chút hiểu biết như vậy. Tôi cũng có nghiên cứu về những bài thuốc kinh điển của Trung Hoa cho trẻ đặc biệt. Đúng là có rất nhiều bệnh viện bên đó đang ứng dụng các bài thuốc này một cách rất hiệu quả. Tôi không thể đi sâu hơn vì quá trình nghiên cứu cũng như ứng dụng cần rất nhiều tiềm lực. Điều quan trọng nhất là không chỉ dùng mỗi lý luận yhct để vận dụng bài thuốc. Mà còn phải biết về hoạt chất có trong từng vị thuốc, sự phối hợp các hoạt chất đó cho một tổng thể của mỗi đứa trẻ. Rồi công nghệ chiết xuất hoạt chất để tạo thành viên thuốc hoặc dung dịch siro. Không thể sử dụng 1 bài thuốc sắc nấu cho trẻ uống được vì: Mùi vị khó uống và các kim loại nặng, độc tố không được loại bỏ.
Nói chung, theo tìm hiểu của tôi thì những gì trung tâm Mai Thanh đang làm là giải pháp hoàn hảo nhất. Chính xác, đúng người, đúng vấn đề và an toàn nhất. Chỉ có điều, mọi người đừng quá kỳ vọng rằng cứ uống thuốc là khỏi. Điều trị cần sự đáp ứng của mỗi cơ địa + môi trường giáo dục + chế độ nuôi dưỡng + bệnh lý đi kèm.
-
04/03/2026
-

Võ Hiển Long
Tôi muốn mang đến một chút ánh sáng ở cuối đường hầm. Tôi đã ở chính xác nơi các bạn đang đứng. Con trai tôi, giờ đây, đang là sinh viên năm thứ hai đại học ở Bắc Kinh, chuyên ngành Sinh học Bảo tồn. Nó vẫn còn lập dị, vẫn có những ngày tồi tệ, nhưng nó có những người bạn thực sự - những người yêu quý sự đam mê mãnh liệt và óc hài hước kỳ quặc của nó.
Bí quyết của tôi?. Tôi làm công tác ngoại giao bên TQ nên đã đưa cả gia đình đi theo. Tôi đã ngừng cố gắng dập tắt ngọn lửa của nó bằng mọi cách theo kiểu giáo dục áp đặt. Cũng bỏ qua tất cả các loại tpcn và vitamin bổ sung. Thay vào đó, tôi đã cho con theo điều trị ở Bệnh viện Đông Phương trực thuộc ĐH Trung Y Dược Bắc Kinh và kèm theo phương pháp dạy nó cách kiểm soát ngọn lửa ấy. Nó yêu khủng long một cách ám ảnh? Tôi tổ chức những buổi "đào khủng long" trong vườn. Những đứa trẻ khác cũng yêu khủng long đã đến. Chúng bắt đầu kết nối với nhau qua sở thích chung, và sự khác biệt của nó dần trở nên mờ nhạt. Con tôi đã hồi phục lại gần như 1 đứa trẻ bình thường về nhận thức, tuy duy, hành vi, giao tiếp...Chỉ thiếu kỹ năng sống một chút thôi.
Tôi cũng tìm hiểu rất nhiều về yhct và rất bất ngờ khi ở VN cũng có trung tâm của lương y Mai Thanh cũng nghiên cứu ứng dụng tất cả các bài thuốc mà bv trên đang ứng dụng nhiều năm nay. Sự nghiên cứu bài bản trên những bài thuốc đã tồn tại hàng trăm hàng nghìn năm là một sự cơ bản vững chắc, cả về cơ sở cũng như nguyên tắc điều trị. Tuy nhiên, có tham gia và chứng kiến thực tế mới thấy việc vận dụng yhct cho trẻ đặc biệt không dễ chút nào. Ngoài nghiên cứu, cần phải có công nghệ chiết xuất ngoài sắc nấu truyền thống mới quyết định việc duy trì dùng thuốc để có được kết quả như mong muốn.
Ngoài ra. Hãy tìm ra "ngọn lửa" của trẻ và biến nó thành ngọn hải đăng để thu hút những người bạn cùng chí hướng.
-
10/03/2026
-

Trương Anh Khoa
Các bạn vừa nói ra một trong những điều quan trọng nhất của buổi tối nay.
Đúng là việc tìm một giải pháp can thiệp từ bên trong là mục tiêu cốt lõi. Tôi cũng đã cho con theo điều trị ở trung tâm Mai Thanh. Nhưng tôi cũng kết hợp với một hành động mà tôi đã học được từ sự chia sẻ của 1 phụ huynh ở nước ngoài khi cô ấy có tới 2 đứa con bị ADHD.
Mặc dù đây chỉ là một hoạt động nhỏ nhưng khi kết hợp với một phác đồ điều trị đã cho kết quả cực kỳ mỹ mãn. Tôi muốn chia sẻ điều này cho OP và tất cả mọi người. Nó gọi là "Hũ Hy Vọng". Mỗi ngày, hãy cùng con viết ra một mảnh giấy một điều tốt đẹp đã xảy ra, dù nhỏ đến đâu. "Hôm nay con đã chào bạn A. Hôm nay con đã kiềm chế được việc chạy ra khỏi lớp." Cuối tuần, hai bố con cùng đọc lại. Bộ não ADHD bị "ám ảnh tiêu cực" rất nhanh. Hoạt động này lập trình lại nó để tìm kiếm những điều tích cực. Nó xây dựng lòng tự trọng từ những viên gạch nhỏ nhất.
-
13/03/2026
-

Trần Phúc Khang
Cảm ơn chia sẻ của bạn.
Tôi thấy những ý tưởng như "Hũ Hy Vọng" thật ngây thơ. Nhưng có lẽ đó là lỗi của tôi. Tôi đã mất đi sự ngây thơ đó từ lâu rồi. Tôi không nói điều này để gây tranh cãi, mà chỉ để chỉ ra rằng con đường này có thể bào mòn tôi đến mức ngay cả một tia hy vọng nhỏ cũng trở nên khó khăn. Tôi đã cố đừng để bản thân đến mức đó. Tôi vẫn tìm kiếm sự giúp đỡ chuyên nghiệp cho con trước khi quá muộn. Trầm cảm ở phụ huynh có con đặc biệt là một đại dịch thầm lặng. Có những lúc tôi muốn ôm con để cùng từ bỏ đi mọi thứ. Xin lỗi vì đã nói lên ý tưởng tiêu cực và tôi tin rằng mọi người sẽ thông cảm cho những lúc bồng bột của tôi.
Nhưng bạn tôi ơi, tôi vẫn hiểu rằng bản thân mình đã sống đủ lâu để hiểu rằng mệt mỏi và mất niềm tin không phải là điểm yếu, mà là bằng chứng của một cuộc chiến quá dài và quá khốc liệt. Tôi tôn trọng hành trình của bạn sâu sắc. Tôi chỉ muốn nói rằng sự hiện diện của bạn ở đây, sự tìm hiểu và sáng tạo của bạn, bản thân nó đã là một hành động của tình yêu thương. Cảm ơn bạn vì đã ở đây và truyền lửa. Tôi thấy bản thân khá may mắn khi đã ở đây, ngay cả khi không còn hy vọng cho chính mình. Cảm ơn bạn từ trái tim tôi.
-
03/04/2026
-

Phan Diễm Ngọc
Được rồi mọi người, tôi cần phải nói điều này. Tất cả những lời khuyên ở trên đều tuyệt vời. Phác đồ đông y của thầy Mai Thanh cũng rất tuyệt vời đối với con của tôi. Nhưng cuối cùng, chúng ta cần phải tập huấn cho cả thế giới, không chỉ riêng con chúng ta. Tôi đã làm một cuốn "Hộ chiếu cho bạn bè" cho con trai 15 tuổi . Đó là một tờ giấy được ép plastic đơn giản, với những hình vẽ ngộ nghĩnh, giải thích về bộ não ADHD của con. "Xin chào, tớ là Phong. Bộ não của tớ là một chiếc Ferrari với cái phanh xe đạp. Nó có thể đi rất nhanh, nhưng đôi khi hơi khó dừng lại. Tớ không cố ý làm hỏng trò chơi của bạn. Khi tớ quá phấn khích, bạn có thể nhắc tớ 'Ferrari, dùng phanh nào!' và nó sẽ giúp ích. Bạn có muốn chơi với tớ không?" Chúng tôi đã gửi nó cho giáo viên, và cô giáo (một thiên thần) đọc nó cho cả lớp. Điều kỳ diệu đã xảy ra. Lũ trẻ chuyển từ "đồ phá đám" sang "người bạn Ferrari". Chúng ta phải chủ động viết lại câu chuyện của chính con mình.
Còn một thứ miễn phí và mạnh mẽ khác: THIÊN NHIÊN. Trước màn hình, bộ não ADHD bị kích thích quá mức. Trong rừng, nó dịu lại. Hãy đưa con bạn đi chân trần trên cỏ, leo cây, nhìn kiến tha mồi. Đó là liệu pháp nguyên thủy nhất và sâu sắc nhất. Chúng ta là động vật trước khi là con người hiện đại. Nhiều đứa trẻ ADHD thực ra là những thợ săn hái lượm sinh ra nhầm thời đại.
-
26/03/2026
-

Nguyễn Quỳnh Hân
Tôi thích ý tưởng Hộ chiếu của bạn Phan Diễm Ngọc. Nó có thể đo lường được. Nó là sự điều chỉnh môi trường, không phải là ép buộc đứa trẻ thay đổi gen di truyền. Đây là một giải pháp kỹ thuật xã hội xuất sắc.
Con gái tôi đang uống thuốc của trung tâm dược liệu Châu Á được 6 tháng rồi, cũng đã thay đổi được rất nhiều về mặt cảm xúc và hành vi. Nhưng chỉ có uống thuốc và không theo bất cứ 1 lớp can thiệp nào. Do đó, tôi sẽ áp dụng ý tưởng của bạn. Nhưng xin hãy nhớ, đây là một hành trình "mưa dầm thấm lâu" (slow and steady). Sẽ có những ngày bạn làm Hộ chiếu, con bạn sẽ phấn khích. Ngày hôm sau, nó có thể vẫn bị từ chối và bạn sẽ lại tuyệt vọng. Đó không phải là thất bại. Đó là bản chất của sự tiến bộ. Não bộ cần thời gian để xây dựng các nếp gấp thần kinh mới. Hãy kiên nhẫn với quá trình này.
Tôi muốn nói với bạn Trần Phúc Khang điều này: Đó là sự thật phũ phàng nhưng cần thiết. Nhưng có một khía cạnh y học cho sự tuyệt vọng đó: kiệt sức của người chăm sóc làm tăng cortisol (hormone căng thẳng) mãn tính. Và cortisol cao ở cha mẹ có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự điều chỉnh cảm xúc của trẻ, thậm chí làm trầm trọng thêm các triệu chứng ADHD. Việc chăm sóc sức khỏe tâm thần cho bạn không phải là ích kỷ; nó là một biện pháp can thiệp y tế gián tiếp nhưng mạnh mẽ cho con bạn.
-
18/04/2026
-

Lê Ngọc Thảo
Rõ ràng việc phải có 1 giải pháp can thiệp từ bên trong như của trung tâm dược liệu Châu Á là cực kỳ quan trọng cho bài toán hóc búa này. Nhưng chúng ta cũng phải có những giải pháp bên ngoài, đôi khi là những gì học được từ trải nghiệm thú vị của người khác. Và với tôi là những ý tưởng của bản thân cho kịch bản xã hội. Dạy con về "Sức mạnh của việc trở thành Người trợ giúp". Những đứa trẻ có thể khó kết nối qua trò chuyện, nhưng kết nối qua hành động thì dễ dàng hơn. Hãy tập cho con kịch bản: "Bạn A đang cố gắng với cái kéo, con có thể đến và hỏi: 'Để tớ giữ giấy cho bạn nhé?'." Đây không phải là phục tùng. Đây là một kỹ năng phối hợp đích thực. Nó chuyển vai trò của con từ "người cần giúp đỡ" sang "người có ích", và đó là một vị thế xã hội mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Một góc nhìn nhỏ nữa cho bữa tối: thức ăn cũng có thể là một "người trợ giúp". Hãy cho con bạn tham gia vào việc nấu ăn. Việc nhào bột, rửa rau, khuấy nồi canh... là những hoạt động cảm giác rất mạnh mẽ giúp điều hòa hệ thần kinh. Nó giống như liệu pháp vận động (OT) tại nhà. Và khi con được ăn món mình tự tay làm, sự tự hào và cảm giác kiểm soát sẽ tăng lên.
Tôi vừa thử trò "Đạo diễn và Con rối" qua Facetime với con trai tôi. Nó thực sự hiệu quả! Lần đầu tiên sau nhiều tháng, thằng bé đã cười khúc khích khi tôi cố tình đưa ra một chỉ dẫn sai và nó phải sửa tôi. Những khoảnh khắc kết nối nhỏ bé này... chúng vô giá.
Cuối ngày, khi căn nhà đã yên ắng, và bạn nhìn đứa con đang say ngủ, hãy nhớ rằng: bạn không đang sửa chữa một cỗ máy hỏng. Bạn đang tưới nước cho một loài cây quý hiếm. Nó cần một loại đất khác, một lượng nắng khác, và có thể nó sẽ không bao giờ mọc thẳng như những cây khác xung quanh. Nhưng một ngày nào đó, nó sẽ nở ra một bông hoa mà không một cây nào có thể sánh được. Hãy cứ tiếp tục công việc làm vườn đầy yêu thương của mình.
-
26/04/2026
-
- Thuốc điều trị ADHD hiệu quả nhất?
- Trẻ bị ADHD có thể tự khỏi bệnh khi lớn lên không?
- Phương pháp can thiệp hiệu quả cho trẻ bị ADHD?
- Điều trị tăng động giảm chú ý ở người lớn như thế nào?
- Điều trị ADHD bằng liệu pháp tự nhiên?
- Thuốc thảo dược nào chữa khỏi adhd?
- Cách điều trị ADHD hiệu quả nhất?
- ADHD có chữa được không?
- Cách chữa khỏi bệnh tăng động giảm chú ý ADHD?
- Điều trị tăng động giảm chú ý bằng thuốc đông y?
Báo cáo vi phạm
Võ Anh Thy
Cảm ơn bạn. Tôi thực sự cần nghe điều này. "Phần mềm khác biệt" - tôi sẽ nhớ điều này mãi. Làm ơn, Bé của bạn đã làm gì để vượt qua? Tôi đang tuyệt vọng tìm một điểm khởi đầu.